Phòng GD&ĐT Sa Pa

Monday, 21/10/2019|
Chào mừng bạn đến với cổng thông tin điện tử Phòng GD&ĐT Sa Pa
A- A A+ | Chia sẻ bài viết lên facebook Chia sẻ bài viết lên twitter Chia sẻ bài viết lên google+ Tăng tương phản Giảm tương phản

BÀI DỰ THI TẤM GƯƠNG GV CỦA ĐƠN VỊ TRƯỜNG PTDTBTTH&THCS TẢ VAN

HOA SƯƠNG RỒNG TRÊN CÁT

 

        Tôi rất tâm huyết với câu nói: “Một thầy giáo tốt như một ngọn nến- ngọn nến cháy để soi đường cho những người khác”. Có một ngọn nến luôn cháy như vậy suốt bao nhiêu năm tại một ngôi trường xã nhỏ bé. Nếu bạn chưa tin vào điều đó thì hãy đến với trường PTDTBT TH&THCS Tả Van - một ngôi trường nằm trong thung lũng nơi có dòng suối Mường Hoa uốn quanh như dải lụa - để tận mắt thấy một “ ngọn nến” như thế. “ Ngọn nến” tôi muốn nói đến đã thắp sáng ước mơ của bao nhiêu thế hệ học trò, đó chính là cô giáo Nguyễn Thị Quy – một cô giáo tràn đầy tâm huyết.

Tháng 9 năm 2006, tôi được nhận quyết định chuyển từ trường THCS Bản Hồ về công tác tại trường THCS Tả Van. Tôi đã được gặp chị Quy tại mảnh đất giàu truyền thống hiếu học này. Những ngày được tiếp xúc và làm việc với chị, tuy khác trường nhưng chung một sân trường, cách đây hai năm hai trường Tiểu học và trung học cơ sở Tả Van ghép vào thành một, bây giờ là trường PTDTBT TH&THCS Tả Van, được tiếp xúc qua công việc và cuộc sống hàng ngày tôi lại càng cảm phục chị hơn nữa.

        Chị Nguyễn Thị Quy sinh năm 15/12/1976, quê quán tại Duy Tiên, Hà Nam. Chị vào ngành năm 1996, từ năm 1996-1999 là giáo viên tại Trường TH Nậm Cang. Từ năm 2002 đến nay chị công tác tại Trường PTDTBT TH&THCS Tả Van. Ra trường với tấm bằng Trung cấp trên tay, sau nhiều năm công tác chị vẫn miệt mài với công tác chuyên môn và đến năm 2007-2009 chị học tiếp lên Cao đẳng Sư phạm (Hệ vừa học vừa làm). 

        Lúc nghỉ trưa, chị có tâm sự: chồng chị sinh ra và lớn lên trong gia đình liệt sĩ, vợ chồng chị ở với mẹ chồng mắc bệnh ung thư nhiều năm cả nhà chung sức hết lòng chạy chữa nhưng không qua khỏi. Thời gian sau, gia đình lại nhận một tin buồn nữa, chồng mắc bệnh ung thư phổi giai đoạn cuối kéo dài nhiều năm, ốm nằm liệt giường đến năm 2017 thì qua đời để lại cho chị hai đứa con nhỏ còn thơ dại, bao nỗi mất mát khổ đau dồn trên đôi vai bé nhỏ của chị, có những lúc chị tưởng chừng như gục ngã, từng người thân ra đi bỏ chị lại với những nỗi đau quá lớn. Chị nói: “từ lúc anh mất, chị cũng không thiết tha gì với cuộc sống này nữa, gian nhà trống trải, lạnh lẽo hơn, đến bữa cơm chị vẫn không cầm nổi nước mắt khi vẫn theo thói quen xếp bát ra cho chồng, rồi chợt nhớ ra lại gạt nước mắt cất bát đũa của chồng đi”. Đi làm về nhìn hai đứa con thơ tự chăm sóc nhau, đứa lớn giúp mẹ xếp xong đống củi gọn gàng cạnh bếp, đứa bé mới học lớp 4 lấy que củi vẽ nghịch giữa sân, chị tự nhủ mình cần phải mạnh mẽ, từ giờ mình phải vừa làm cha, vừa làm mẹ nuôi hai con lớn khôn, phải bảo vệ các con, nuôi con đến ngày trưởng thành.

        Cuộc sống tần tảo sớm hôm, ở trường chị luôn hòa đồng giúp đỡ đồng nghiệp, giọng nói nhỏ nhẹ, thường xuyên trau dồi chuyên môn, chị được nhà trường phân công giảng dạy khối lớp 1 nhiều năm vì tính chị tỷ mỉ, gần gũi học sinh, quan tâm đến từng hoàn cảnh học sinh từ đó có những biện pháp rèn cho học sinh đầu vào. Chị tham gia các cuộc thi chuyên môn và đạt giáo viên dạy giỏi cấp Huyện, nhiều năm đạt danh hiệu chiến sĩ thi đua cơ sở, đến năm 2016-2017 nhận bằng khen cấp tỉnh của Chủ tịch UBND tỉnh Lào Cai. Trong các hoạt động ngoại khóa trong nhà trường, chị luôn là thành viên tham gia tích cực nhất, có những ý tưởng độc đáo giúp cho phong trào hoạt động của nhà trường ngày càng phát triển mạnh.

        Trải qua hơn 20 năm, chị đã kiên trì chèo lái con thuyền chở biết bao thế hệ học trò cập đến bến bờ tri thức. Có những học trò của chị đã lập gia đình và đến nay con của họ lại được chị dạy dỗ. Họ rất vui mừng vì những thế hệ con em họ vẫn được cô dìu dắt và rèn giũa. Trong quá trình giảng dạy, chị luôn truyền đạt kinh nghiệm, kiến thức của mình cho các em học sinh thân yêu bằng cả tấm lòng, cả trái tim, hết mực quan tâm và yêu thương học trò. Cô giáo Nguyễn Thị Quy luôn kiên trì, nhẫn nại, nỗ lực tìm tòi phương pháp dạy học mới để các em tiếp thu được bài học một cách hiệu quả nhất. Chị là tấm gương nhà giáo mẫu mực về đạo đức và nhân cách.

        Sau những công việc bận rộn ở trường, chị trở về nhà là bắt tay vào những công việc chăm chút cho gia đình như: trồng rau, nuôi gà, trồng cây ăn quả vừa để gia đình có thực phẩm sạch để ăn bảo vệ sức khỏe của cả nhà, vừa có thêm thu nhập cho gia đình để nuôi hai con ăn học.

        Cuộc sống của ba mẹ con trong căn nhà tình nghĩa do Nhà nước xây tặng theo chế độ gia đình liệt sĩ luôn đầy ắp tiếng cười, tiếng học bài, tiếng chị kể chuyện cho con nghe trước khi đi ngủ.

        Tưởng rằng sóng gió đã đi qua, cuộc sống của ba mẹ con bình yên vui vẻ qua ngày, đến năm 2018 chị phát hiện mình bị khối u ở ngực, nỗi lo sợ đầy ắp trong suy nghĩ: “mình không thể có mệnh hệ gì”, mình phải sống, còn hai đứa nhỏ cần sự bao bọc của người mẹ, mình phải chiến thắng bệnh tật, tránh xa lưỡi hái tử thần. Chị đã xuống viện K Hà Nội, khối u đã được cắt bỏ, chị điều trị trong một thời gian dài, kiên trì và mạnh mẽ, chị đã vượt qua bệnh tật, và hiện giờ sức khỏe chị đã đảm bảo, chị lại vui vẻ quay trở lại công viêc hàng ngày với niềm vui trong công việc và nụ cười của con. 

Giai đoạn 2014-2019 gia đình chị vinh dự nhận giấy khen của Chủ tịch UBND Thị trấn Sa Pa về “Gia đình học tập tiêu biểu”, hai con chị luôn tự lập trong mọi việc, từ việc giúp đỡ công việc nhà đến việc học tập ở trường, thành tích học tập của các cháu cũng rất cao khiến chị luôn nở nụ cười mãn nguyện trên môi.

          Xã Tả Van hôm nay đang trở mình thay đổi từng ngày, đời sống của người dân ngày càng đi lên. Trong sự đổi mới đó, có sự góp công không nhỏ của những người lái đò thầm lặng không quản khó nhọc ngày đêm, nhất là cô giáo Nguyễn Thị Quy. Nhờ sự nhiệt tình, lòng yêu nghề, mến trẻ, chị luôn được đồng nghiệp quý trọng, được học sinh yêu quý. Cô giáo Nguyễn Thị Quy xứng đáng là một tấm gương tiêu biểu trong ngành giáo dục và là tấm gương sáng để giáo viên và các thế hệ học sinh học tập và noi theo. Chúng tôi luôn tự hào vì có một người đồng nghiệp như thế, một bông hoa Sương Rồng luôn hiên ngang, mạnh mẽ vượt lên số phận, kiêu hãnh khoe sắc trước đời.


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
Tài liệu
Thống kê truy cập
Hôm nay : 7
Hôm qua : 32
Tháng 10 : 1.657
Tháng trước : 1.834
Năm 2019 : 11.865
Năm trước : 8.219
Tổng số : 20.160